• Chăm sóc da
  • Tại sao cô gái 27 tuổi nằng nặc đòi lấy \'anh yêu\' 72 tuổi?

Tại sao cô gái 27 tuổi nằng nặc đòi lấy \'anh yêu\' 72 tuổi?

Nhìn cậu bé bụ bẫm kháu khỉnh, hớn hở ngồi trên lòng cụ ông râu tóc bạc phơ, người qua đường ai chẳng nghĩ họ là hai ông cháu. Nhưng kỳ thực, cụ chính là cha ruột của cậu nhóc con vừa tròn 1 tuổi này.

Bất ngờ hơn nữa, mẹ bé, cũng chính là vợ ông cụ, kém chồng tới 45 tuổi. Bất chấp sự phản đối từ gia đình và những đàm tiếu đầy ác ý của người đời, họ vẫn đến với nhau bằng tình yêu thương và lòng tin cậy, bởi trái tim bao giờ cũng có lý lẽ riêng của nó.

Ân nhân của gia đình

Mối duyên lạ lùng của Trương Phượng với ông Văn Trường Lâm bắt đầu từ rất nhiều năm về trước, khi Phượng mới là cô bé chưa đầy 15 tuổi. Lúc đó, cha cô mắc bệnh rất nặng. Gia cảnh nghèo khó, cả nhà sống trông vào mảnh ruộng con con, đến miếng ăn còn chẳng đủ, nói gì đến chuyện mời thầy về chữa bệnh, mua thuốc.

Trương Phượng thương cha lắm, nhưng cô còn quá nhỏ để có thể xoay xở kiếm tiền phụ giúp gia đình. Thêm nữa, bản thân Phượng từ khi sinh ra đã là đứa trẻ yếu ớt, hay ốm hay đau. Cô chẳng dám ước mong gì hơn là ngày nào đó, mình sẽ không còn là gánh nặng của mẹ cha nữa.

May sao lúc đó có ông Lâm cùng xã biết một chút về y thuật. Thương xót cho cảnh ngộ nhà họ Trương, ông tình nguyện giúp cha Phượng chữa bệnh miễn phí. Hồi ấy, ông Lâm đã 60 tuổi mà ngày nào cũng lặn lội đến tận nhà bệnh nhân. Đường xá thì chẳng quá xa xôi nhưng lại gập ghềnh khó đi, thành thử vô cùng vất vả.

Hoàn cảnh ông Lâm cũng đâu phải sung sướng gì. Vợ mất sớm, để lại cho ông 4 đứa con thơ, 3 trai, 1 gái. Gần hết cuộc đời tần tảo gà trống nuôi con, đến khi chúng trưởng thành và có gia đình riêng thì chỉ còn ông sống thui thủi một mình.

Thấy thế, gia đình Trương Phượng bèn dọn một căn phòng nhỏ cho ông Lâm ở lại luôn, vừa để ông tiện chăm sóc người ốm, vừa có tiếng nói, tiếng cười của con trẻ xung quanh cho ông đỡ buồn.

Năm tháng qua đi, ông Lâm gần như trở thành một thành viên trong gia đình Trương Phượng. Ông đâu có ăn không, ở không, bởi dù tuổi cao nhưng còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn, ông thay người cha đau yếu của Phượng gánh vác hết việc nặng, việc nhẹ trong nhà. Không chỉ chăm sóc cho ông Trương, ông Lâm còn chữa bệnh cho cả Phượng.

Ảnh cưới của cặp đôi U72- U27
Ảnh cưới của cặp đôi U72- U27

Trước, cô rất hay đau đầu, chóng mặt và thường xuyên bị chuột rút. Nhờ có ông Lâm, sức khỏe của Phượng dần dần khá lên, những triệu chứng kia biến mất từ lúc nào không rõ. Chỉ có điều cha cô, vì bệnh tình quá nặng nên dù ông Lâm cố gắng hết sức, cũng chỉ có thể giúp cha Phượng cầm cự thêm được mấy năm.

Năm 2006, cha Trương Phượng qua đời, nhưng ông Lâm vẫn tiếp tục ở lại nhà họ Trương. Dẫu còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng họ chung sống hòa thuận và yêu thương nhau.

Thời giờ rảnh rỗi, ông Lâm dành hết cho Phượng, ân cần chăm sóc và bảo ban cô. Với cô, ông vừa giống một người cha, lại vừa là người thầy và một người thân.

Phượng thấy gắn bó với ông Lâm lắm. Nhất là từ sau khi mẹ tái hôn, có gia đình mới thì dường như chỉ còn ông Lâm là chỗ dựa duy nhất của cô.

27 tuổi lấy chồng U72

Năm 2009, sức khỏe của Phượng dần ổn định thì gia đình bắt đầu giục cô đi lấy chồng. Lúc đó, Trương Phượng cũng đã 23, đâu còn trẻ trung gì nữa. Đến họ hàng, làng xóm cũng thấy sốt ruột thay cho cô nên đua nhau làm mối hết đám nọ đến đám kia. Lạ một điều là Phượng cứ lần nữa, rồi kiếm cớ từ chối mãi.

Đến khi bị ép quá, cô mới quả quyết nếu phải lấy chồng thì chỉ chịu lấy… ông Lâm thôi. Ngày hôm ấy, Trương Phượng lấy hết can đảm đến gõ cửa phòng ông Lâm, thẳng thắn thổ lộ: “Em muốn sống với ông, chăm sóc cho ông mãi mãi”.

Dĩ nhiên, ông Lâm không đồng ý bởi ông biết trong nhà, ngoài ngõ, khắp cái huyện cái xã này sẽ chẳng có ai ủng hộ chuyện đó cả. Thậm chí, nó sẽ trở thành trò cười để người ta đàm tiếu lúc trà dư tửu hậu. Thêm nữa, ông già rồi, ông sợ mình sẽ thành gánh nặng cho Phượng, khiến cô khổ cả đời.

Thế nên, ông Lâm quyết định đã đến lúc rời khỏi nhà họ Trương. Những tưởng chuyện đó sẽ làm Trương Phượng hồi tâm chuyển ý, nhưng không, cô gái trẻ vẫn nằng nặc đòi kết hôn với người đàn ông hơn mình đến 45 tuổi. “Đời này kiếp này, tôi chỉ tin một mình ông ấy. Chỉ có ở bên cạnh ông ấy mới cho tôi cảm giác an toàn và yên ổn”, cô khăng khăng nói.

Gia đình Phượng ra sức cấm cản, mẹ cô khóc hết nước mắt nhưng cũng chẳng thể khiến cô chùn bước. Ông Lâm đi khỏi nhà cô rồi thì tự cô khăn gói sang nhà ông ở, mặc người đời dè bỉu ra sao cũng được. Tình cảm của Trương Phượng khiến ông Lâm cảm động lắm.

Vả lại, chính tay ông chăm chút từng ngày cho cô trưởng thành suốt bao nhiêu năm qua, làm sao có thể nói là ông Lâm không thương yêu cô, theo cách của riêng mình. Cơ sự đã đến nước này, thôi thì họ cứ chung sống như vợ chồng, được đến lúc nào hay lúc ấy.

Ông Lâm nghĩ thế, một phần cũng vì tự cho rằng mình tuổi cao, chẳng còn sống được bao lâu nữa, cứ chiều lòng Phượng 1-2 năm để đến lúc ông sang thế giới bên kia thì cô có thể yên lòng đi bước nữa.

Thế nhưng, cuộc sống vốn đầy những điều bất ngờ kỳ diệu mà thượng đế ban tặng cho con người. Năm 2012, Trương Phượng phát hiện ra mình đã có thai. Họ hàng, làng xóm ai cũng khuyên cô bỏ đứa bé đi, vì cha nó đã quá già, làm sao có thể ở bên chăm sóc, nuôi nấng nó đến lúc trưởng thành.

Nhưng Phượng không đời nào chấp nhận làm điều đó. Cô cương quyết giữ lại cái thai. Tháng 12 năm ngoái, cô sinh hạ được một bé trai vô cùng kháu khỉnh.

Thế là chẳng còn lý do gì để trì hoãn nữa, ngày 17/4/2013, cặp đôi cùng nhau đi đăng ký kết hôn, cụ Văn Trường Lâm và cô Trương Phượng được chính thức nên vợ nên chồng. Thời điểm đó, chú rể đã 72 tuổi còn cô dâu mới vừa chạm ngưỡng 27 xuân xanh.

Gia đình 3 thế hệ nổi tiếng Trung Quốc

Đến huyện Ninh Hương, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, hỏi nhà cô Phượng, cụ Lâm thì không ai không biết. Gia đình 3 thế hệ lạ lùng này đang sống những ngày tháng đầm ấm bên nhau. “Đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời tôi”, cụ Lâm cười hết cỡ, khoe hàm răng đã rụng mất vài chiếc, nói.

Giờ thì việc duy nhất mà cụ bận tâm chính là làm sao cho mình thật khỏe mạnh, để có thể sống càng lâu càng tốt bên cạnh vợ con. Trương Phượng bẽn lẽn nói: “Chuyện của chúng tôi chẳng có gì lãng mạn cả. Nhưng mà lãng mạn thì cũng có lấy ra mà ăn được đâu nào”.

Phượng cho biết, dẫu có chuyện gì xảy ra đi nữa, cô tự tin rằng mình có thể nuôi nấng con trai nên người. Tuy vậy, cô cũng không quá lo lắng, vì dù chênh lệch đến 45 tuổi nhưng chồng cô chẳng bao giờ đau ốm và còn khỏe mạnh hơn cả cô. Hơn nữa, ở bên cạnh cô lúc nào cũng có gia đình 2 bên hết lòng trợ giúp.

Nhìn cảnh vợ chồng, con cái họ sum vầy bên nhau, chẳng ai nỡ chê cười hay nói những lời cay nghiệt nữa. Mẹ ruột của cô, người trước kia phản đối nhiều nhất, thì nay ngày nào cũng sang bế cháu giúp con gái và con rể. “Tôi can ngăn thì chúng cũng có thèm nghe đâu.

Giờ lại có đứa bé này rồi thì tôi còn nói gì được nữa. Thôi thì miễn chúng thấy vui là tôi cũng vui rồi”, bà chia sẻ. Về phần 4 người con lớn của ông Lâm thì rõ ràng là không thể hài lòng hơn được nữa vì giờ đây họ đã có thể hoàn toàn yên tâm rằng cha sẽ không phải sống cô đơn lúc tuổi già.