Trang chủ » Phút nông nỗi cho chồng uống thuốc chuột

Phút nông nỗi cho chồng uống thuốc chuột

(Ngày đăng: 11-05-2016 17:23:53)
Theo như thống kê thì hiện nay tình trạng sử dụng thuốc diệt chuột để tự tử hoặc giết người ngày càng nhiều, trong khi trên bao bì dán nhãn chỉ ghi đối tượng sử dụng thuốc là chuột. Đây quả thực là một điều đáng buồn, mà không ai muốn nó xảy ra cả. Bài viết sau đây cũng sẽ nói về chủ đề này, tuy nhiên nó không phải là một vụ thảm sát, mà.... Nó chính là lời tự trách của người vợ sau một phút nông nỗi cho chồng uống thuốc diệt chuột.

 
 

Tôi là một người vợ, một người mẹ. Thế nhưng đây là lần đấu tiên trong đời tôi thấy mình làm một chuyện cực kì có lỗi với chồng mình. Nếu được quay trở lại quá khứ thì tôi chỉ muốn ước có mỗi một điều duy nhất, đó là không bao giờ cho cho chồng mình uống thuốc diệt chuột. Đến bây giờ đây, tôi vẫn cảm thấy vô cùng cắn rứt lương tâm. Tôi và chồng tôi quen nhau thời sinh viên, rôi yêu nhau và rồi kết hôn,...Và sinh con. Tôi thậy sự rất là yêu chồng của mình và anh ấy cũng vậy. Thế nhưng dạo gần đây, anh ấy thường hay đi sớm về khuya, có hôm còn không về luôn. Dạo gần đây lại còn thường xuyên nói chuyện cọc lóc, hay mắn tôi, điều đó làm tôi rất đau lòng.

Và rồi một hôm, cô thư kí của chồng tôi không hiểu sao lại cho tôi xem một video rất 18+ của chồng tôi và một cô gái lạ trong khách sạn. Lúc đó, tôi cảm thấy nhói, không ngờ chồng mình lại có thể ăn nem sau lưng mình như vậy. Và tôi bắt đầu trở thành con người khác, tôi bắt đầu sống khép mình hơn, và trở nên hận chồng mình. Đến một ngày, tôi quyết định mua thuốc chuột để giết chồng. Lúc đấy trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc không thể sống cùng với người đàn ông gian dối này nữa.

Tôi muốn giải thoát. Vậy là tôi đã làm. khi anh ấy ăn mẫu thức ăn mà tôi đã trộn sẵn thuốc chuột xong thì mới bắt đầu sùi bọt mép, cơ thể anh co giật liên tục, ánh mắt trợn tròng trắng,...Nói chung cảnh tượng rất đáng sợ, tôi chỉ biết khóc thôi. Và lúc đó hầu như tôi chỉ nghĩ đến việc cứu anh ấy chứ ngoài ra hận thù trong tôi đã thực sự tan biến. Và...cấp cứu,.. cuối cùng anh đã được cứu nhưng lại trở thành người thực vật. Và bây giờ đây, ngay lúc này, tôi cảm thấy rất có lỗi. Chính tôi là người làm anh ra nông nỗi như thế. Chắc rằng cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ còn biết hạnh phúc là gì..