Bữa cơm xa xứ ấm áp

Những công nhân xí nghiệp là người lao động chiếm phần lớn ở các công ty xí nghiệp. Sau những giờ giải lao, nghĩ trưa họ sẽ cùng nhau tập trung tại căn tin công ty để dùng cơm trưa trên những khay cơm nhựa, tuy khá đông đúc nhưng vẫn ấm áp tình nghĩa nồng ấm.

 

Trong cuộc sống lao động của những người công nhân rất bình dị. Có nhiều người phải xa quê, xa gia đình để kiếm sống. Cuộc đời lắm gian nan nhưng họ vẫn phải cố gắng bươm chải kiếm tiền. Không học thức thì chỉ có thể làm công nhân dù vất vả đến mấy cũng phải cố gắng. Những con người ấy, những số phận ấy được an bày bên nhau cùng nhau chia sẽ công việc.

Bữa cơm trưa là khoảng thời gian họ cùng nhau nghĩ ngơi dùng cơm, trên những khay cơm nhựa là thức tỏa hơi nóng nghi ngút làm tăng thêm hương vị gia đình. Dù bạn là ai khi đã gia nhập vào công việc cùng họ thì cũng giống như người trong gia đình, sẽ được mọi người quan tâm giúp đỡ. Bữa cơm là khoảng thời gian họ trò chuyện với nhau những việc lặt vặt hằng ngày tuy bình dị nhưng rất ấm áp.

Những món ăn trên khay cơm nhựa như phần nào gợi nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp khi ở quê nhà. Nhiều lúc xa quê khiến họ rất buồn nhưng đành chịu vì miếng ăn phải nén nước mắt mà tiếp tục công việc. Những con người mộc mạc đơn giản nói chuyện vài câu là có thể thân thiết ngay dù mới quen biết vài tiếng trước thôi.

Tập thể của họ như một đại gia đình, một gia đình ‘khổng lồ’ tuy không ruột thịt máu mủ nhưng vẫn thân thiết với nhau như người một nhà. Nỗi buồn xa quê khiến họ mệt mỏi nhưng điều khiến họ được an ủi chính là những người xung quanh những người bạn của họ làm họ phần nào quên đi nỗi nhớ quê da diết. Mỗi lần ăn cơm tại căn tin, mỗi lần cầm trên tay khay cơm nhựa họ lại xao xuyến nhớ lại gia đình của bản thân, nhớ cha mẹ anh chị, vợ con. Xa quê đi làm công nơi xứ người đôi lúc họ nhớ nhà điến rơi nước mắt nhưng dần cũng quen cũng thích nghi rồi cùng nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống.