Trang chủ » Phân tích bài thơ Chiều Tối ( Mộ) của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ Chiều Tối ( Mộ) của Hồ Chí Minh

(Ngày đăng: 14-12-2014 05:20:44) Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ: http://saigongame.com/bai-van-mau/
icon facebook   icon google plus  
Đề bài: Phân tích bài thơ Chiều Tối ( Mộ) của Hồ Chí Minh là một bài thơ nói lên một khung cảnh của buổi chiều tối. Bài thơ được tác giả vẽ lên một cách đơn giản mộc mạc nhưng mang đậm tình yêu quê hương đất nước.

Bài thơ Chiều Tối được sáng tác trong khoảng thời gian Người bị giải đến một nơi khác qua một cái núi lúc chiều tà. Bài thơ là khơi nguồn sáng tạo của tình yêu que hương đất nước và là cảm hứng chủ đạo của niềm đam mê nghệ thuật của Hồ Chí Minh.

Mở đầu bài thơ bằng hai câu thơ mang đậm cái tính quy luật của cuộc sống, Bằng hình ảnh  quen thuộc như chim, chòm mây Tác giả đã vẽ lên lên một bức tranh của một buổi chiều tà thật êm ấm và lãng mạng.

Chim mỏi cánh về rừng tìm chốn ngủ

Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không

Tác giả đã sử dụng hình ảnh chim mỏi ở đây có nghĩa là chim đi ăn đi tìm mồi cả ngày trời gần tối thì cũng cần một nơi để dừng chân để nghĩ ngơi. Nhưng người đã đi được ngày trời mà chiều tối rồi vẫn còn phải đi không được nghĩ ngơi. Hình ảnh đó là cho tác giả cảm thấy nhớ nhà, cảm thấy mình bị tù tội bị mất tự do, bị mất đi cái niềm lạc quan yêu đời. Tiếp theo là hình ảnh chòm mây trội nhẹ ở đây có nghĩa là trên bầu không khí tĩnh lặng đó, chòm mây cũng mệt mỏi cũng muốn trôi chậm lại. Quan hai câu thơ trên cho thấy tác giả chán cảnh tù tội, khao khát được tự do, được nghĩ ngơi sau một ngày đi đường mệt mỏi.

Thời gian cứ trôi qua một cách nhanh chóng, chốc lát trời đã tối mọi vật dường như đã dừng lại đã được nghĩ ngơi. Nhưng với con người thì vẫn phải hoạt động vẫn phải lao động. Thông qua hai câu thơ cuối người đọc se cảm nhận được điều đó.

Cô em xóm núi xay ngô tối

Xay hết lò than đã rực hồng.

Thông qua hình ảnh cô em xây ngô, khí xây xong là một bếp lữa đã rực hồng cho thấy co người khi làm ong việc này thì việc khác lại nối tiếp nhau không thể dừng lại dù là một chút. Không những vậy thời gian trồi qua thật nhanh mới đây trong bức tranh của tác giả là một buổi chiều tà, mặt trời còn chưa lặn nhưng giờ trong bức tranh của tác giả đã hiện lên một bức tranh của buổi tối.

Các hình ảnh được tác giả vẽ lên một cách sống động muôn màu. Dường như mọi vật đang thay đổi một cách nhanh chóng và lặng lẽ nhưng với con người đó là một thói quen một quy luật. Con người phải lao động, phải làm việc cực khổ mới có một cái ăn, cái mặc.

Cuối cùng là một hình ảnh con người rất mệt mỏi được xuất hiện một cách thầm lặng và như muốn chết đi trong cái mệt mỏi đó. Nhưng ánh lữa bùng lên ở đây tác giả muốn nói rằng ánh lữa đã với đi cái mệt mỏi, cái nặng nhọc của con người và dường như muốn thắp lên cho con người niềm vui, niềm mơ ước về cuộc sống về lao động.

Qua bài thơ này tác giả muốn nói lên cái quy luật của cuộc sống, caí niềm mơ ước về cuộc sống. Khẵng định chính mình dù phải trãi qua không biêt bao nhiêu là cực khổ là gian nan trong những ngày tù tội. Nhưng không vậy mà tác gải  bỏ đi, lãng quên đi mà tác giả lại có một sức sống mãnh liệt hơn có niềm tin vào cuộc sống này hơn.